GAI HOA HỒNG

            Chị Võ Thị Lan Hương tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội, nay là đoàn viên của Chi đoàn Công ty cổ phần Tư vấn và Đào tạo Hà Tĩnh (HATICO). Chị từng là một học sinh giỏi môn văn của tỉnh Hà Tĩnh thời học sinh THCS và THPT. Chị đã có truyện ngắn, bút ký đăng trên một số tờ báo và tạp chí trung ương, địa phương.

            Nhân dịp kỷ niệm 87 năm ngày thành lập Đoàn TNCSHCM (26/3/1931 – 26/3/2018), Ban Biên tập Web của HATICO xin trân trọng giới thiệu truyện ngắn “Gai Hoa Hồng” của chị đoạt giải B - Hội Văn học nghệ thuật Hà Tĩnh năm 2005. Tác phẩm được đăng trong Tuyển tập “Ngày Nắng Lên” của Hội VHNT Hà Tĩnh.

 

GAI HOA HỒNG

Truyện ngắn của Võ Thị Lan Hương

Lớp 12 Văn – Trường THPT Chuyên Hà Tĩnh

Khu đất nơi gia đình Nhật Vũ ở không rộng, ngoài ngôi nhà gỗ ba gian nhỏ xinh, mảnh vườn vuông vắn chỉ có lối ra trục đường chính. Mảnh vườn trồng toàn hoa hồng bạch – loại hoa cánh mỏng mềm mại, trắng hồng, hương thơm thanh khiết, có những gai nhọn, sắc. Đôi khi cậu nghĩ sao vườn nhà mình không thể trồng rau như vườn nhà hàng xóm mà cứ phải trồng hoa hồng? Một lần, Vũ đem ý nghĩ đó nói với mẹ. Mẹ cười và bảo, đối với gia đình Vũ, mảnh vườn đó thuộc thế giới tinh thần, hoa hồng không đem so sánh với rau dưa. Mẹ còn khen Vũ giỏi tính toán, sau này làm kinh tế ba mẹ được nhờ. Nhật Vũ chẳng hiểu hết ý mẹ nên đành cười theo.

Kể từ khi gia đình ông bà nội chuyển vào Nam ở với hai bác, gia đình Vũ vắng hẳn…Những khi ba đi công tác, ở nhà chỉ còn mẹ, chị Nguyên và Vũ. Đêm xuống, chị Nguyên và Vũ hay đòi mẹ kể chuyện. Mẹ thường kể về ông bà, ba mẹ và mảnh vườn. Thời mới ra ở riêng, xã cấp cho mảnh đất nhỏ, ông bà chỉ làm một căn nhà nhỏ, và chừa lại một khoảnh đất để làm vườn. Trong mảnh đất đó, lúc đầu ông nội Vũ trồng rất nhiều loại hoa nhưng chỉ có cây hồng bạch là sống được. Khi cây tốt, ông chiết cành và trồng ra cả khu vườn. Cứ hai năm một lần, ông trồng mới lại cả khu vườn. Hồi còn trẻ, mỗi đêm trăng, ông bà lại bê chõng ra ngồi bên khu vườn vừa nói chuyện vừa tận hưởng thứ hương thơm thanh nhẹ lan tỏa dưới ánh trăng khuya. Ông còn cắt hoa cắm thành bình to mỗi khi hoa nở nhiều. Bà thường mang hoa đi lễ chùa. Ba Vũ được cái gen lãng mạn của ông bà…Ba mẹ Vũ yêu nhau khi còn là sinh viên. Những lúc ngồi đợi mẹ Vũ đến chơi, ba thường ôm đàn dạo bản nhạc “Triệu bông hồng” – bản nhạc mẹ Vũ rất thích. Mẹ vào phòng bao giờ ba cũng không biết. Rồi có hôm ba mẹ giận nhau, không ai chịu làm lành trước. Tình cờ trường tổ chức một đêm ca nhạc, lúc mẹ bước vào hội trường, ba đang ngồi đệm một bản nhạc nền cho chương trình. Thấy mẹ, ba liền chơi bản nhạc “Triệu bông hồng”. Chắc chắn lúc đó, chẳng ai hiểu tại sao ba lại làm như vậy. Chỉ có mẹ hiểu. Sau đó, hai người làm lành…

Mẹ còn kể nhiều chuyện về hoa hồng. Vũ còn nhớ mẹ từng rất xúc động khi kể về một người quét rác thành Pari đã dành cuộc đời mình gom góp những vụn vàng li ti từ các hiệu kim hoàn, đúc nên một bông hồng để tặng cho một cô bé bất hạnh. Bông hồng vàng đó đã giúp cô bé tìm được hạnh phúc. Và hình ảnh người quét rác có tâm hồn cao đẹp đó đã gợi cho Pautopxki nghĩ tới thiên chức cao cả của người nghệ sĩ. Vũ không biết gì về văn học, chỉ biết mắt mẹ lúc đó rất ướt.

Có lúc mẹ lại kể về chiến tranh hoa hồng giữa hai dòng họ quý tộc ở nước Anh xa xôi hay màu tro hoa hồng, bông hồng khô ép trong cuốn kinh thánh do Mecghi tặng đã ám ảnh cha Ran suốt cuộc đời. Nghe đâu, ngày xưa có người hứa tặng mẹ một cây hoa hồng màu vàng, nhưng mẹ chờ mãi không thấy. Những lúc nhắc lại chuyện ấy, ba Vũ còn đùa nếu người ta tặng thật thì Vũ và Nguyên không phải là con ba. Mẹ có vẻ giận ba về câu nói đó.

Khi chị Nguyên vào đại học, Vũ lên cấp ba. Khóa trước, Vũ có một chị nổi tiếng xinh đẹp và học giỏi. Chị ấy đã dành ngôi vị hoa khôi trong một cuộc thi người đẹp khu vực. Khỏi phải nói, bọn con trai như Vũ ngưỡng mộ chị ấy đến mức nào. Thầy giáo dạy văn lớp Vũ là thầy chủ nhiệm chị ấy. Những giờ ra chơi, con trai lớp Vũ thường vây lấy thầy để hỏi thăm. Thầy hay cười và bảo “đó là bông hồng có gai”.

Người ta thường ví sắc đẹp của người phụ nữ như bông hồng, nhưng bông hồng có gai thì ngoài ba Vũ và thầy giáo ra, Vũ chưa nghe ai nói đến. Ngày trước, ba thường gọi mẹ Nhật Vũ là “bông hồng xanh”. Ba còn nói là đã có lần bị gai hoa hồng đâm trọng thương và chút nữa thì chuyện của ba mẹ không thành. Chuyện tình yêu của ba mẹ đã trở thành thiên tình sử trong sự tưởng tượng của Vũ. Và mẹ cậu thì bao giờ cũng trở thành chuẩn mực cho sự so sánh. Trong mắt Nhật Vũ, mẹ luôn đẹp. Những lúc ở nhà một mình, cậu thường mang ảnh của mẹ thời trẻ ra ngắm. Mẹ có nét gì đó cuốn hút, hình như ở cặp mắt biết nói và đôi môi mọng hơi mím. Ba Vũ thường nói, mẹ có vẻ đẹp Á Đông, lúc đó, Vũ chẳng có khái niệm gì về vẻ đẹp Á Đông, nhưng nghĩ đã lời ba thì chắc là đúng.

Chị Nguyên ra trường và xin được việc làm ở Hà Nội. Chị ít về nhà. Vũ vào đại học. Hai năm đầu cậu chỉ chúi mũi vào học. Vũ luôn dẫn đầu về điểm số và với tất cả những tài lẻ được thừa hưởng từ ba. Cậu luôn là tâm điểm chú ý của các bạn gái. Hai mươi tuổi, người ta không quá trẻ để nghĩ đến chuyện yêu. Bằng tuổi Vũ bây giờ, ngày xưa ba đã có mẹ, Vũ gặp Quỳnh trong một buổi giao lưu. Vũ chú ý đến Quỳnh vì vẻ ngoài trông rất giống mẹ cậu. Một vẻ đẹp giống người phụ nữ Nhật trong tranh Utamato. Còn Quỳnh, dường như đã biết Vũ từ lâu.

Ngày 8 tháng 3 Vũ cắt trong vườn một bó hoa hồng bạch đến tặng Quỳnh. Cô chẳng những không vui mà còn hỏi: “Bây giờ người ta còn bán hoa này à?”. Vũ hơi ngạc nhiên. Ngày xưa mẹ cậu đã từng xúc động biết bao khi ba hái những bông hồng từ chính vườn nhà tặng mẹ vào dịp lễ tết. Còn Quỳnh, cô chỉ thích những bông hoa hồng sang trọng người ta bán ngoài cửa hiệu chỉ có sắc, không hương và không gai.

Hôm đầu tiên, Vũ đưa Quỳnh về nhà chơi. Trong lúc ngắm khu vườn, Quỳnh hỏi, sao không phá khu vườn này mà xây nhà, bây giờ người ta toàn ở nhà xây chứ còn ai ở nhà gỗ nữa…Vũ im lặng, cậu chỉ sợ mẹ nghe thấy. Ngày xưa, mẹ đã ấn tượng về khu vườn và ngôi nhà gỗ rất xinh của ông bà nội…Còn Quỳnh thì khác.

Một lần khác, Quỳnh đến nhân dịp kỉ niệm hai nươi hai năm ngày cưới của ba mẹ Vũ. Chị Nguyên đi công tác không về được, ông bà nội không thể ra . Ba mẹ làm một bữa cơm thân mật. Bữa cơm diễn ra thật đầm ấm trong khung cảnh nồng nàn hương hoa, trong giai điệu sâu lắng của bản nhạc cổ điển. Lúc chỉ có hai người với nhau, Quỳnh nói: chỉ thấy nhà Vũ thích nhạc cổ điển còn bây giờ người ta chỉ thích nghe nhạc Rock, rap thôi. Vũ không nói gì, chỉ thấy khoảng cách giữa Quỳnh và Vũ bị đẩy ra xa hơn.

Tết đến, Vũ được vào Nam ăn tết với ông bà và hai bác. Lúc đi quá gấp. Vũ không kịp đến tạm biệt Quỳnh. Lúc về nhà, Vũ rất ngạc nhiên khi thấy khu vườn đã đổi khác, hoa hồng đủ loại. Đó là sản phẩm của chị Nguyên mang từ Hà Nội về. Chị đã thay cả khu vườn toàn hồng bạch bằng những gốc hoa hồng lai ấy. Ba mẹ không vui cũng không phản đối vì từ lâu họ đã giao khu vườn cho Vũ và Nguyên.

Chị Nguyên trở ra Hà Nội. Vũ lại đi học. Gặp Quỳnh, cô ấy tỏ ra lạnh nhạt. Vũ nghĩ chắc cô ấy giận chuyện trước tết. Rồi một đôi lần Vũ thấy Quỳnh ngồi sau xe một ai đó đi rất nhanh.

Một lần Vũ nghe Huy, bạn cùng lớp bảo: “Quỳnh hay đi với Tuấn, học trên một khóa”. Tuấn được bạn bè gọi là “Tuấn sành điệu” vì trên người bao giờ cũng trưng những đồ mốt nhất, đi xe SH, có di động treo lủng lẳng. Nơi Tuấn đến là vũ trường, các cửa hàng, nhà hàng sang trọng. Vũ không nói gì, chỉ thấy trong lòng có một khoảng vỡ…

Những bông hồng mới đầu tiên đã nở trong vườn nhà Vũ, màu sắc của chúng thật mê hồn nhưng thật là lạ, chúng không có hương thơm, cũng chẳng có gai. Vũ chợt nhớ tới Quỳnh và những bông hồng không gai. Từ khi mảnh vườn được trồng mới, ba mẹ không còn ra ngắm vườn, cũng chẳng buồn cắt hoa vào cắm như mọi khi. Vũ thấy trong lòng trống vắng.

Chiều nay được nghỉ học, Vũ ra ngoại ô hóng gió, cậu vào làng hoa mua về giống hoa hồng bạch, người ta đã chiết sẵn. Anh dọn sạch mảnh vườn và trồng vào đó những cây hoa mới. Ba mẹ thấy lạ nhưng không hỏi. Chắc chị Nguyên sẽ giận nhưng rồi chị sẽ hiểu Vũ. Hoàng hôn đang dần buông, nghe thoảng qua đâu đây mùi hương thanh khiết, thứ hương chỉ có ở hoa hồng bạch, hình như từ dưới lớp đất Vũ mới xới lên./.

  1. Hà Tĩnh, tháng 3/2005

                                                                    VTLH