Những ngày trải nghiệm tại xứ sở Kim Chi

                                                          Bút ký Dư Lý Trí  (Bài đăng nhiều kỳ)

Từ thủ đô Hà Nội, sau bốn giờ bay, chúng tôi đến vùng trời Hàn Quốc. Mặc dầu đã 5 giờ sáng, nhưng qua cửa sổ máy bay nhìn xuống, mặt đất như một tấm thảm điện đa sắc màu, huyền ảo, lung linh.

Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Incheon (một trong những sân bay tốt nhất thế giới) cũng là lúc trời bắt đầu sáng, mặc dầu là đầu tháng 3, nhưng nhiệt độ vẫn là 0độ C. Đón chúng tôi tại sân bay, cô hướng dẫn viên Lê Hoàng Huỳnh Trang (Quê Thành phố Hồ Chí Minh, cựu sinh viên khoa Đông Phương học của Trường đại học Quốc gia tại thủ đô Seoul), thành viên một công ty du lịch có uy tín ở Seoul cho chúng tôi biết nhiều về kinh tế, chính trị, văn hóa xã hội của đất nước Đại Hàn Dân Quốc. Để có một Hàn Quốc trở thành một trong 10 con rồng thế giới như ngày nay, người dân sở tại đã phải nỗ lực hết mình dưới sự lãnh đạo đầy cách tân của bộ máy quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương mấy thập kỷ qua, trong đó giáo dục đã góp phần quan trọng mang đến sức mạnh thần kỳ cho quốc gia ở bán đảo nghèo tài nguyên thiên nhiên này cất cánh.

1. Hệ thống giao thông hiện đại và ý thức người dân

 

Hệ thống giao thông đường phố tại thủ đô Seoul

Hệ thống giao thông của quốc gia Đông Á này đã phát triển vượt bậc, đạt đến một đẳng cấp mà thậm chí những quốc gia giàu có bậc nhất thế giới như Mỹ, Trung Quốc, Anh... phải học tập. Tất cả là nhờ vào công nghệ. Năm Năm 2011, Hàn Quốc đã hoàn thành việc lắp đặt cáp quang Internet tốc độ cao trên 3.500km đường cao tốc, và các cảm biến được lắp đặt trên mặt đường để thu thập thông tin về luồng giao thông, khí hậu, thời tiết… đưa về hệ thống máy tính phân tích, xử lý, sau đó cung cấp trở lại cho tài xế về tình hình giao thông trên đường như ùn tắc, tai nạn, thời tiết… giúp người lái chọn giải pháp tối ưu, đảm bảo thời gian đi lại ngắn nhất, an toàn nhất cho các phương tiện đang lưu thông trên đường tạo nên một mạng lưới giao thông thông minh quốc gia. Qua đó, nâng cấp hệ thống giao thông nước này lên một tầm cao mới. Hệ thống tàu điệu ngầm kết nối khu vực vùng thủ đô bằng 16 tuyến vận chuyển trên 6 triệu lượt người dân thành phố trong một ngày. Ngoài hệ thống tàu điện ngầm. hệ thống tàu hỏa cao tốc là phương tiện phổ biến.

Trong tàu điện ngầm đang lưu thông

Seoul cũng cung cấp nhiều dịch vụ đa dạng khác cho người dùng giao thông công cộng, chẳng hạn như  ứng dụng “Subway Navigation” và “Seoul Bus” trên điện thoại di động cho phép người dùng ước tính thời gian tàu, xe đến, thời gian di chuyển dự kiến, vị trí các ga tàu điện hoặc trạm xe buýt gần nhất. Các ga tàu điện ngầm và trạm xe buýt chính ở thủ đô Seoul đều được trang bị màn hình LED hiển thị thời gian đến dự kiến của tàu điện ngầm và xe buýt.

Hệ thống đường cao tốc đi qua vùng nông thôn

Ở Hàn Quốc, trung bình cứ 1,3 người dân ở độ tuổi trưởng thành thì có 1 xe ô tô. Dân số hơn 50 triệu nhưng đã có khoảng 30 triệu chiếc ô tô (kể cả ô tô công cộng). Từ thành thị đến nông thôn không hề thấy xe máy. Người dân chủ yếu chọn phương tiện giao thông công cộng là xe buýt, tàu điện ngầm và tàu hỏa cao tốc. Mua vé, tham gia các phương tiện giao thông đều tự động hóa. Một vài chỗ chỉ thấy nhân viên tư vấn cho hành khách khi có nhu cầu. Trên mặt đất những cao ốc chọc trời san sát nối tiếp nhau không phân biệt ranh giới giữa thành phố hay nông thôn, thì phía dưới mặt đất cũng có hàng chục tầng ngầm. Nhà hàng, khách sạn, chung cư, bãi đậu xe nằm sâu trong lòng đất. Có nơi, bãi đậu xe nằm sâu dưới lòng đất khoảng 70m (Người ta ví thủ đô Seoul là “Thành phố trong lòng đất”).

Tác giả tham quan khu di tích cố đô Seoul

Dọc các dãy phố không thấy quán hàng, ít thấy biển quảng cáo nhà hàng, hầu hết đều được đưa lên mạng. Muốn tìm một nhà hàng ăn thì bạn chỉ cần gõ vào google theo địa chỉ trên điện thoại sẽ dẫn bạn đến nhà hàng bạn cần đến. Có thể nhà hàng ấy nằm sâu tầng 10 hoặc tầng 15 trong lòng đất.

Đầu buổi sáng khi vào giờ làm việc, tại các ga tàu điện ngầm, từ dưới lòng đất, theo các băng tải, hàng ngàn lượt người ùn ùn đi lên, với trang phục mùa đông đẹp, không sặc sở. Hầu hết họ đi dày thể thao, đầu tóc các nam thanh, nữ tú không nhuộm vàng, nhuộm đỏ như ta thường gặp những nhân vật trong các bộ phim truyện của Hàn Quốc. Tác phong rất công nghiệp, không nói chuyện, không trêu đùa mà chỉ nghe tiếng dày nhẹ nhàng trên mặt đất như bản nhạc du dương không lời, rồi họ tỏa ra các tòa nhà cao ốc, nơi họ làm việc.

Giám đốc Du học HATICO Nguyễn Đông Phong và các thành viên trong đoàn 

Trong giờ hành chính, rất ít người đi bộ trên đường phố, vỉa hè rất rãnh rang, sạch, đẹp. Không ai buôn bán trên vỉa hè dọc đường phố. Chỉ có ô tô cá nhân lưu động trên đường.

Người dân Hàn Quốc trước đây cũng nghèo, lạc hậu. Ý thức tự giác cũng kém. Để có một đất nước xanh, sạch, đệp, văn minh như ngày nay, cơ chế, chính sách quản lý bước đầu cũng không đơn giản chút nào.

Chúng tôi đi suốt 5 ngày nhưng không hề có tiếng còi ô tô, chưa thấy tắc đường. Cảnh sát giao thông không thấy xuất hiện trên đường phố. Họ chỉ làm việc trên các phương tiện công nghệ thông tin trong phòng kín. Hệ thống camera được gắn khắp nơi. Khi có vi phạm, tín hiệu được chuyển về với gia đình qua hệ thống mạng và trừ tiền phạt trong tài khoản cá nhân. Ô tô vi phạm, phạt 250 ngàn Won (5 triệu VNĐ), cẩu về đồn công an, đậu tại đồn, chi phí mỗi giờ là 40 ngàn Won (800 ngàn VNĐ); hút thuốc nơi công cộng, phạt 150 ngàn Won (3 triệu VNĐ); xã rác sai, phạt 150 ngàn Won (3 triệu VNĐ). Để dễ bề kiểm soát, các địa phương trong thành phố được sản xuất túi đựng rác với các màu sắc khác nhau. Địa phương nào vi phạm sẽ quy trách nhiệm cho người đứng đầu, không chỉ xã rác mà tất cả các lĩnh vực về xã hội, an ninh trật tự trên địa bàn. Nếu không được xử lý nghiêm thì người dân khu vực ấy kéo nhau biểu tình nhằm phản đối và đề nghị cách chức. An ninh ở Hàn Quốc hầu như tuyệt đối an toàn, đâu đó xẩy ra mất an toàn thì chủ yếu nguyên do người lao động nước ngoài gây sự.

Những biệt thự cao tầng của người dân nông thôn

Những cánh rừng mùa trút lá

Từ Thủ đô Seoul, sau chặng tàu điện ngầm dài hơn 50km, chúng tôi lên tàu hỏa cao tốc tới Trường Đại học JoongBu tại Miền Trung Hàn Quốc nơi có con em Hà Tĩnh đang theo học. Trên chuyến tàu cao tốc với vận tốc 200km/h, qua cửa sổ, dưới chân đồi, núi, các biệt thự tư nhân san sát. Cánh đồng, ruộng nương chỉ trơ gốc rạ, gốc ngô. Các khu rừng bị trút lá, trơ lại thân cành khẳng khiu (dân ở đây có tên gọi rất thân thiện “cây ngủ đông”) giống như những cánh rừng bị cháy ở Việt Nam, chỉ cần một mồi lửa sẻ thiêu rụi tất cả. Ấy thế mà mấy chục năm qua chưa hề xẩy ra vụ cháy rừng nào, thế mới biết ý thức của người dân nơi đây…

                                                                  (Còn nữa – Bài tiếp theo: Nền giáo dục phát triển).

  • DLT