BỨC THƯ CỦA DHS HÀN QUỐC GỬI MẸ NHÂN MÙA VU LAN ĐẦU TIÊN XA MẸ

Nhân dịp lễ Vu lan – 2018, bạn Lê Văn Hiếu, từng là học sinh Trường THPT Nguyễn Thị Bích Châu, cựu học sinh Công ty Du học Hatico, quê Kỳ Khang, bay kỳ tháng 3 năn 2018, học tại Hàn Quốc, em đã có bức thư gửi về cho mẹ. Bằng những lời tâm sự rất chân thành, sâu lắng, không hoa mỹ, nhưng bạn Hiếu đã trải tấm lòng mình với mẹ muôn vàn sự kính yêu và sự biết ơn sâu sắc. Khi được đưa lên Facebook cá nhân, nội dung của bức thư đã chạm vào trái tim nhiều bạn trẻ, nhất là những bạn trẻ sống xa quê.

Ban Biên tập trân trọng giới thiệu bức thư này.

 

Mẹ kính yêu của con!

Đây là lần đầu tiên con viết thư cho mẹ. Trứơc khi viết những lời này, con khóc rất nhiều. Con nghĩ về quảng thời gian gia đình cực khổ. Gánh nặng đè trĩu trên vai cha mẹ mỗi ngày, với mong muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho chúng con. Biết bao lần mẹ phải khóc. Mẹ đừng khóc nhé. Vì cả cuộc đời mẹ khổ nhiều rồi. Và điều con sợ hãi nhất trên đời này là thấy nước mắt mẹ rơi.

Mẹ ơi! Con thấy mình thật thậm tệ. Đến bây giờ con không nhớ được sinh nhật mẹ. Con cũng chưa biết món quà tặng mẹ ngày 8/3 là gì. Con thật sự không biết mẹ thích ăn những món gì. Bởi vì mỗi lúc ngồi ăn, mẹ đều nhường cho chúng con và nói mẹ không thích món đó.

Cũng đã 5 tháng con xa nhà; 5 tháng sống, học tập và làm việc nơi xứ người. Trong 5 tháng qua, con đã trải nghiệm và đối mặt với nhiều thử thách. Con học được nhiều bài học về bản thân mình. Nhiều hơn những gì con nghĩ, thấy mình trưởng thành, sống có trách nhiệm hơn. Sau mỗi lần vấp ngả, con lại tự đứng dậy và tự nhủ rằng: có khó khăn thì mới thành công.

Trước khi đi học, con trai mẹ chưa bao giờ đi xa và xa lâu như vậy. Cuộc sống mới bắt dầu với những thử thách hòa nhập và tự lập nơi đất khách. Khi con đi, con biết mẹ sẽ bật khóc. Khi thấy con bước vào cánh cửa phòng chờ tại sân bay, con biết trước là mẹ sẽ rất nhớ nên con bảo là ở nhà mẹ nhớ phụ việc cho cha đi biển. Vì đã có hai chị của con đi cùng con rồi. Khi lên xe, con chỉ biết chào cha mẹ và mỉm cười. Nhưng lúc ngồi trên xe rồi con đã bật khóc. Mẹ có nhớ những lần con gọi về cho mẹ vào lúc đêm khuya. Để nói rằng con đang rất mệt mỏi vì chuyện học hành, chuyện cuộc sống nơi xa lạ…Lúc đó chỉ cần nghe được giọng mẹ thôi là con cảm thấy thật vững lòng, yên tâm để ngày mai tiếp tục chạy đua với cuộc sống.

Mẹ ơi! Tháng 7 lịch âm lại đến, và cũng là thêm một mùa Vu lan lại về. Mùa Vu lan đầu tiên con xa mẹ. Mùa vu lan báo hiếu, nơi xa quê, chúng con muốn được trở về cội nguồn, trở về bên đấng sinh thành. Mẹ cha luôn là nơi bình yên để chúng con lớn lên và tìm về. Bởi lẽ, thế giới mênh mông, mênh mông như vậy nhưng với con, cha mẹ là số 1. Chắc mẹ chưa từng nghe bài hát: “Nơi ấy con tìm về” hay bài: “Nhật ký của mẹ”. Vì mẹ không dùng intenet, cũng không rành công nghệ thông tin như tuổi trẻ bọn con bây giờ. Dẫu sao khi nghe những bài hát này thì con đã nghẹn ngào vì hình bóng của mẹ thấp thoáng trong từng lời bài hát.

Mẹ kính yêu!

 Mẹ chắc còn nhớ ngày con cất tiếng khóc chào đời, chắc chắn là ngày cha mẹ hạnh phúc dâng trào. Với tình thương yêu của cha mẹ và lời ru ngọt ngào của mẹ rồi nghiệt ngả của thời gian lấy đi tuổi thanh xuân của mẹ, bào mòn sức lực của cha, nhưng con tin rằng tình thương của mẹ cha và lòng hiếu thảo của con sẽ cho gia đình mình hạnh phúc nhất.

Đêm đêm con ngước lên trời

Cầu cho cha mẹ sống đời với con

Con yêu của cha mẹ./.

Lê Văn Hiếu

Một số hình ảnh bạn Hiếu tại hàn Quốc:

 

 

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: